东篱 · 咖啡屋新西昆酬唱诗心朦胧

[译]春琼《碧浪》

2026-01-27  本文已影响0人  陈子弘


碧浪

越南春琼      陈子弘

汹涌又温柔
喧嚣也寂静
河流无法理解自己
涛浪却奔向海的尽头

哦,那昔日的波浪
以及未来的波浪依旧
对爱的渴望
在年轻的心中回荡

面对万千的澜涛
我想着你,我的爱人
我想着这广阔大海
碧浪从何而来?

——碧浪始于风
风又从何而来?
我完全无从知晓
那何时我们才能相遇?

那深藏的心海
那粼粼的表面
哦,那思念海岸的涌涛
日夜都不能入眠
我的心一直
即便梦中也很清醒

无论流去北
无论奔向南
我心中的思念
总是朝向你那个方向

遥远的大海外
无数的奔浪
就算有再多的阻碍
每一波都终将抵岸

人生依然如此漫长
岁月光阴流逝
如同这片广阔的海
云朵依旧飘向远方

我如何化作百道细浪
融入这片深邃爱的汪洋
让它们永不停歇
仍能温柔拍打长岸。

             1967年12月29日

诗人简介:春琼(Xuân Quỳnh )原名阮氏春琼(Nguyễn Thị Xuân Quỳnh),越南当代著名诗人。1942年10月6日出生于河内市河东郡(现河东坊)罗溪坊罗溪街。 1967年成为越南作家协会会员,并曾任越南作家协会执行委员会委员。2017年被追授胡志明文学艺术奖,2001年被追授国家文学艺术奖。1988年8月29日,春琼在海阳省海阳市玉洲坊和南东坊(现为海防市海阳坊和南东坊)一起交通事故中丧生,与她一同遇难的还有其夫刘光武及 13 岁的儿子刘琼寿。她的诗歌情感丰富,反映了她热情奔放的个性中蕴含的多元情感。春琼的许多诗作都广为流传,例如《船与海》 及这首《碧浪》。


SÓNG

Dữ dội và dịu êm
ồn ào và lặng lẽ
Sông không hiểu nổi mình
Sóng tìm ra tận bể

Ôi con sóng ngày xưa
Và ngày sau vẫn thế
Nỗi khát vọng tình yêu
Bồi hồi trong ngực trẻ

Trước muôn trùng sóng bể
Em nghĩ về anh, em
Em nghĩ về biển lớn
Từ nơi nào sóng lên?

- Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu?
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau

Con sóng dưới lòng sâu
Con sóng trên mặt nước
Ôi con sóng nhớ bờ
Ngày đêm không ngủ được
Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức

Dẫu xuôi về phương Bắc
Dẫu ngược về phương Nam
Nơi nào em cũng nghĩ
Hướng về anh - một phương

ở ngoài kia đại dương
Trăm nghìn con sóng đó
Con nào chẳng tới bờ
Dù muôn vời cách trở

Cuộc đời đi dài thế
Năm tháng vãn đi qua
Như biển kia dẫu rộng
Mây vẫn bay về xa

Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ
Giữa biển lớn tình yêu
Ðể ngàn năm còn vỗ.

                29-12-1967

上一篇 下一篇

猜你喜欢

热点阅读